Hiển thị các bài đăng có nhãn kỹ năng mềm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kỹ năng mềm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015


“Thời gian là vàng”, “thời gian là cuộc sống”
Ai cũng có một tài sản như nhau là 1440 phút mỗi ngày, cách sử dụng tài sản đó làm nên sự khác biệt kẻ giàu người nghèo, người thành công và kẻ thất bại. Có người ngày ngày tất bật đi sớm về khuya nhưng không làm nên việc gì, trong khi đó có những người làm được vô số việc vĩ đại.
Quan trọng hơn khi ta sinh ra, đồng hồ tuổi thọ bắt đầu đếm ngược.
“Ngày nào cũng vậy, tôi rời nhà từ sớm, chạy vội đến cơ quan, lao ngay vào công việc. Các cuộc hẹn, cuộc họp, công tác quản lý… cứ cuốn tôi đi hết một ngày từ lúc nào không hay. Thành phố lên đèn, tôi lại lê bước về nhà, mệt mỏi, ngán ngẩm… Tôi tự nhủ và thuyết phục gia đình, rằng mình phải hy sinh để có một tương lai tốt đẹp. Rồi mỗi năm qua đi, cuộc sống có ổn định hơn, lương cao hơn, thăng tiến trong nghề nghiệp… nhưng cái “tương lai tốt đẹp” kia thì vẫn chưa thấy đâu…” - internet
 Tâm sự trên, không phải của riêng ai mà là ác mộng chung của xã hội hiện đại. Công việc, các mối quan hệ, tham vọng của con người đã biến họ thành nô lệ của chính cuộc đời mình. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng này, tuy nhiên điều quan trọng nhất chính là thiếu kỹ năng tổ chức công việc và quản lý thời gian. Nhờ có KN quản lý thời gian hiệu quả có những doanh nhân, lãnh đạo trăm công nghìn việc vẫn có thể thong dong, thảnh thơi; ngược lại, cũng có người ít việc hoặc lao động giản đơn phải tất bật, đầu tắt mặt tối suốt ngày .

Làm thế nào để tổ chức công việc và quản lý thời gian hiệu quả???
Bắt đầu từ điểm cuối !!!!!
Bắt đầu từ điếu văn của bạn. (khi qua đời bạn muốn được mọi người nhắc đến bạn như nào ? Bạn muốn được khắc trên bia mộ của bạn như thế nào?)
Làm việc hay bận việc? lưu danh hay vô danh ?
Trọng tâm vào trọng số lớn! trọng tâm vào sứ mệnh, hoài bão!!
Luôn tự hỏi, sứ mệnh, hoài bão của ta là gì?
Công việc đang làm, chuẩn bị làm có theo đúng sứ mệnh và giúp ta đạt được hoài bão không?

Việc quan trọng nhất đặt vị trí số một, việc quan trọng nhất phải được hoàn thành tốt nhất. 
Lập ưu tiên cho các việc trong lịch, lập lịch cho các việc ưu tiên

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Loại bỏ thói trì hoãn


http://phamngocanh.com/wp-content/uploads/2013/08/images11.jpg
“Tôi biết mình phải làm gì. Tôi hiểu rõ những ích lợi của việc đó. Tôi cũng biết những hậu quả tiêu cực nếu mình không làm nó. Tôi có đủ năng lực và công cụ để thực hiện công việc. Nhưng tôi vẫn không làm”.
Chuyện này có vẻ quen với bạn ư?
Chắc là bạn sẽ đồng ý với tôi rằng, tất cả chúng ta đều phải đương đầu với những lần trì hoãn có thể ngăn cản ta thực hiện những điều thực sự thiết yếu với sự thành công của mình. Chúng ta không thể kiểm soát mọi điều xảy đến với mình, nhưng ta luôn có thể luyện tập cách thức kiểm soát những tác động của chúng xảy đến với ta. Và ta cũng không nên để những lần trì hoãn đó lấn lướt bản thân. Chúng ta không thể đầu hàng trước những thói quen bòn rút năng lượng và trở thành nạn nhân của thói trì hoãn liên miên đó.
Tại sao chúng ta không nên để mình rơi vào tình huống “Cảm thấy tội lỗi vì không thể hoàn thành công việc?” Nhưng câu hỏi trước tiên cần phải trả lời là, tại sao chúng ta lại cứ trì hoãn như thế?
Tại sao chúng ta trì hoãn?
Trước khi tìm tới một liệu pháp cho căn bệnh rất phổ biến là “trì hoãn”, chúng ta hãy cùng nhìn lại một số nguyên nhân tiềm ẩn phía sau nó.
1. Chờ khi có hứng
Bạn không thích làm việc đó. Tâm trạng bạn không thoải mái, nó đang xuống dốc về mặt cảm xúc.
2. Chờ tới đúng lúc
Bạn không nghĩ đã tới lúc cần phải hành động trong khi thực sự thì thời điểm đó đã tới rồi.
3. Thiếu những mục tiêu rõ ràng
Làm sao bạn có thể xắn tay vào công việc khi mình chưa rõ mục tiêu của nó chứ?
4. Coi nhẹ mức độ khó khăn của công việc  
Bạn nghĩ công việc đó không phứ tạp lắm, nhưng khi bắt tay vào, bạn mới nhận ra cần phải nỗ lực nhiều hơn bạn tưởng. Vậy tại sao không trì hoãn nó lại nhỉ?
5. Không đề ra những tiêu chuẩn rõ ràng về nhiệm vụ được giao
Bạn đã bắt tay vào công việc nhưng lại chẳng hề có ý tưởng chính xác về kết quả đặt ra của nhiệm vụ được giao. Bạn không hiểu rõ những yêu cầu trong khi tiến hành công việc.
6. Bạn có cảm giác bị ép buộc phải làm việc
Khi bạn nghĩ mình phải làm gì đó, sự hưng phấn trong bạn sẽ giảm sút đi. Lúc đó, trái tim và khối óc bạn sẽ không thực sự ăn khớp với nhau.
7. Nhiệm vụ được giao quá mơ hồ
Rốt cuộc thì bạn cũng đã bắt tay vào việc, nhưng nhiệm vụ được giao quá mơ hồ, mù mờ. Khi đó, bạn khó có thể tìm được lý do tích cực để tiếp tục công việc.
8. Sợ hãi
“Tôi không nghĩ mình có thể làm nó. Nếu tiếp tục, tôi sẽ thất bại”.
9. Cầu toàn
“Tôi chẳng có kỹ năng cũng như phương tiện phù hợp để làm việc này hoàn hảo nhất. Vì thế, tôi chẳng muốn làm chút nào”.
Từ “khoanh tay” đến “hành động”
Sau khi đã thu thập mọi phương tiện, kỹ năng và cả những chiến lược làm việc, tại sao bạn lại không ứng dụng tất cả những gì bạn biết vào công việc? Tại sao bạn lại chọn cách “khoanh tay thúc thủ” thay vì việc xắn tay áo lên hành động? Dưới đây là một số những nguyên nhân gây tâm lý sợ hãi có thể đã diễn ra với bạn. Chúng gây áp lực lên khả năng sáng tạo, tài năng và cả những tài nguyên còn ẩn chứa, chưa được khai phá trong bạn. Những nỗi sợ đó là:
1. Sợ thất bại
Nếu tôi đã từng thất bại, tôi phải làm thế nào để kiểm soát những bối rối đó? Tốt hơn hết là đừng xuất hiện trong lần trình bày này. Vậy là trì hoãn thôi.
2. Sợ thành công
Nếu làm tốt lần này, người ta sẽ chờ đợi tôi làm được như thế ở lần sau. Liệu tôi có thể đương đầu với những áp lực để tiếp tục gặt hái thành công?
3. Sợ phá vỡ những truyền thống
Nếu những trật tự cũ bị phá vỡ, ai mà biết tình huống mới sẽ diễn ra như thế nào? Thôi thì ta cứ để mọi thứ hệt như cũ đi. Tại sao phải chấp nhận rủi ro chứ?
4. Sợ hoàn hảo
Nếu bắt đầu công việc bây giờ, tôi sẽ không thể hoàn thành nó cho tới khi đạt được một mức độ hoàn hảo nhất định. Mà liệu tôi có thời gian để đạt tới sự hoàn hảo đó không?
5. Sợ mất mát
Nếu làm việc đó bây giờ, có thể tôi sẽ mất mát một vài thứ.
Nhận ra bạn đang trì hoãn
Làm thế nào để nhận ra bạn đang có “triệu chứng” của “căn bệnh trì hoãn”?
·         Bạn dành cả ngày chỉ để làm những việc kém quan trọng nhất trong danh sách những việc phải làm.
·         Bạn đọc email nào đó tới hơn một lần và không bắt tay vào làm gì với nó.
·         Bạn bắt tay vào những công việc quan trọng nhất, nhưng gần như ngay lập tức ngừng lại để pha cà phê hay kiểm tra email.
·         Bạn lưu lại một công việc nào đó trên danh sách những việc cần làm trong suốt một thời gian dài, ngay cả khi bạn biết nó rất quan trọng.
·         Bạn thường xuyên nói “Có” và để hàng loạt những công việc không quan trọng lấn át toàn bộ quỹ thời gian của mình.
Thói trì hoãn công việc có thể phụ thuộc vào cả bạn và công việc. Có thể vì hai lý do sau:
1.    Bạn thấy công việc không thú vị, hoặc
2.    Bạn thấy công việc quá tải với mình
3.    Và bây giờ, bạn hãy nghĩ về những triệu chứng của mình và các nguyên nhân của sự trì hoãn. Và câu hỏi chúng ta sẽ nghĩ tới là, làm thế nào để loại bỏ thói quen trì hoãn đó?Công thức chống trì hoãnQuan điểm sống “ì ạch”, thường xuyên trì hoãn mọi việc tiềm ẩn các tác động rất tiêu cực tới những kết quả bạn nhận về, sự thành công và thậm chí, chính cuộc đời bạn. Và đây là một chiến lược giúp bạn đánh bại thói trì hoãn và nhanh chóng gây dựng những kết quả tích cực cho mình. Chúng ta gọi nó là Kỹ thuật IMAN:I : Tôi
M ust : Phải
A ct : Hành động
N ow: Ngay bây giờ
Nguồn: Dantri.com


Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

NÓI CHUYỆN CHUYÊN ĐỀ PHÁT TRIỂN KỸ NĂNG CHO HỌC SINH

CẢM ĐỘNG & SÂU SẮC

Mong rằng tất cả thanh niên Việt Nam đều xem những video như thế này. Một bài giảng tuyệt vời với những câu chuyện bình dị và rất sâu sắc.
 Bỏ ra 50p để xem, suy ngẫm, và trưởng thành.
Bắt đầu từ phút thứ 14:06.
NHẤT ĐỊNH PHẢI XEM



Thiên tài miệt mài thiên phú


Chúng ta thường nghe câu: “Cứ đam mê đi rồi mọi thứ sẽ đến”
Làm thế nào để đam mê ?
Để có đam mê chúng ta phải làm những cái chúng ta giỏi, cái ta sinh ra để làm nó.
“Trò chơi = Trời cho”
Trời cho ta cái gì thì ta phải dùng cái đó, trời cho ta thiên phú về âm nhạc ta phải sử dụng nó để phụng sự cho đời, trời cho ta thiên phú về vận động ta phải sử dụng nó… Trời cho ta không dùng thì trời lấy đi. Ví như, ngày nhỏ có thể bạn rất giỏi về ca hát nhưng lớn lên bạn lao vào kiếm tiền không mấy khi ca hát nữa thì khiếu ca hát của bạn mất đi ...   
  “Ban ơn = Biết ơn”
Muốn được ban ơn phải biết ơn, khi bạn trân trọng thiên phú, năng khiếu của mình, bạn càng sử dụng nó bạn càng giỏi hơn.

Làm thế nào để Thiện –Mỹ ?
Muốn Thiện- Mỹ phải làm đúng cái “chân như” của mình!
Chân sinh thiện, chân sinh mỹ
Chân – là cái bẩm sinh, cái chân thực, thuộc về tiên thiên, chân là thiên phú, thiên sứ, cải cách giáo dục bắt đầu từ “chân như” mỗi cá nhân !
Người xưa nói “ Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” cũng vậy

Thiên ở đây có hai nghĩa một Thiên đại diện cho trời – chính là sức mạnh cõi vô hình, tâm linh đó chính là siêu thức. nghĩa thứ hai là “Tiên thiên” tức là những cái bẩm sinh  - chân như của ta.
“Thành công lớn là tìm ra Thiên phú của mình”
 “Cố đúng cái số - Rèn đúng cái gen – Tu luyện đúng cái thiên phú”
Nếu cho thang điểm 10, và ta chỉ dựa vào gen không rèn luyện tối đa tối đa đươc 2 điểm, còn nếu chỉ rèn mà không đúng gen tối đa được 8 điểm, muốn được 10 điểm ta phải “rèn đúng cái gen”.

Mỗi người sinh ra đều có những tài năng, năng khiếu, sở trường riêng. Không thể chỉ dùng một tiêu chí mà đánh giá con người như yêu cầu tất cả các loài thú: Chim, cá, voi, sư tử, ... cùng thực hiện cuộc thi trèo cây được.
Chúng ta đều có trong mình 9 loại hình năng lực tư duy, nhưng tùy vào thiên phú mà mỗi người có một hay nhiều loại hình thông minh nổi trội. Có bạn mạnh về không gian, có bạn mạnh về âm nhạc, vận động, ...

“Thiên tài miệt mài thiên phú”
HÃY TU LUYỆN đúng  THIÊN PHÚ - BẠN SẼ LÀ THIÊN TÀI.
Nguồn: Tâm Việt

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Tổng hợp 100 ebook kỹ năng mềm & thành công


link download: https://drive.google.com/folderview?id=0BzHayMNy9rXHcUhnM1cyYUJLbnM&usp=sharing

Bỏ cuộc là điều dễ làm nhất


Bỏ cuộc là điều dễ làm nhất trên đời! Ai cũng có thể bỏ cuộc mà không cảm thấy chút khó khăn nào. Trong thực tế có rất nhiều người bỏ cuộc. Nếu như trên đời này ai cũng bền chí, cần mẫn và có nhiều quyết tâm thì chắc chắn sự thành công của một vài người không phải là đề tài để báo chí ca ngợi nữa.
Theo Joseph French Johnson, nhà sáng lập Alexander Hamilton Institute, với 100 người khoẻ mạnh ở độ tuổi 25, khi đến độ tuổi 65 thì trong đó có đến 54người sống phụ thuộc vào tiền trợ cấp của chính phủ, 36 người chết, 5 người còn đang làm việc, 4 người có cuộc sống tự do hơn, thoải mái hơn và chỉ duy nhất có một người giàu.
Sự không thành công của hầu hết mọi người đa phần là do họ không chịu nổi sự kiên trì cố gắng nhằm đạt được điều họ muốn. Nếu bạn đủ dũng cảm và sức mạnh tinh thần để nỗ lực phấn đấu và quyết không bỏ cuộc, cơ hội thành công của bạn sẽ nhiều hơn và xác suất thành công sẽ cao hơn.
Có một vài lý do khuyên bạn không nên bỏ cuộc. Lý do thứ nhất, sự bỏ cuộc hay thắng cuộc đều là những thói quen. Những người hay bỏ cuộc là những người thường hay thất bại, đôi khi thảm hại nữa là khác. Vì nếu một lần bạn bỏ cuộc, bạn sẽ dễ dàng bỏ cuộc lần thứ hai và lần thứ ba lại càng dễ hơn nữa. Và dần dần, bỏ cuộc sẽ trở thành một thói sống, mà thói sống thì khó có thể sửa được.
Thứ hai, và cũng là quan trọng nhất, bạn có thể trở thành một con người hoàn toàn khác, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn khi bạn tự tạo cho bạn nhiều cơ hội thành công bằng cách không bỏ cuộc. Và nó chỉ đơn giản như thế! Nếu bạn không chấp nhận một đời sống bình thường, thậm chí tầm thường thì hãy tập thói quen ngược lại với sự bỏ cuộc, xem như là bạn đang thực hiện những điều tốt đẹp nhất cho tương lai của bạn. Nếu bạn bỏ cuộc, cơ hội để biến ước mơ của bạn thành hiện thực sẽ vuột mất. Và kết quả là, chỉ một lần bạn bỏ cuộc thôi cũng đủ để bạn không bao giờ có lại được cơ hội đó. Và suốt cuộc đời bạn sẽ chỉ sống một cuộc sống với ngày với ba buổi ăn, làm việc quần quật quanh năm suốt tháng, không có một chút cơ hội nào để vươn lên những mức nhu cầu cao hơn của cuộc sống. Vì nếu những mức nhu cầu cơ bản chưa được đáp ứng, đáp ứng một cách đúng nghĩa thì bạn sẽ không bao giờ bước lên được bậc thang cao hơn. Bạn sẽ chỉ sống với những cảm giác rất tầm thường, niềm vui sống không khởi nguồn từ ý nghĩa thật sự của nó mà chỉ duy nhất sản sinh từ mức nhu cầu cơ bản đôi khi được đáp ứng. Cảm giác tệ hại nhất là bạn sẽ suốt đời cảm thấy mình thất bại, vô dụng.
                          
                             
P/S: Đừng bao giờ bỏ cuộc. Đôi khi chỉ cần thêm một ngày, một giờ hay thậm chí vài giây nữa là bạn sẽ thành công nhưng bạn lại bỏ cuộc. Dễ thế đấy! Đừng bao giờ bỏ cuộc! Bạn có thể sửa thói quen này bắt đầu ngay ngày hôm nay. Không bao giờ là quá trễ!
Bám mục tiêu với... Yêu - Lì - Liều.
Chúc bạn thành công - xuất sắc - vượt trội - hạnh phúc - thành đạt!




Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

ĐỔI MỚI HỆ THỐNG DẠY VÀ HỌC, TỰ LÃNH ĐẠO TẠO DỰNG NHÂN HIỆU VIỆT




Trong thời kỳ kinh tế hội nhập hiện nay, kỹ năng sống đã và đang trở thành một vấn đề cấp thiết với mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi. Theo nghị quyết số 102/QN-CP ngày 31/12/2014; Nghị quyết số 33-NQ/TW ngày 9/6/2014; Quyết định số 4561/QĐ-BCT ngày 22/5/2015; Quyết định số 21/QĐ-PTVHDNVN đều nhấn mạnh đến nội dung, phương pháp để giáo dục Kỹ năng sống cho học sinh. Quan trọng hơn, tại “Diễn đàn xây dựng xã hội học tập ở Việt Nam từ tư vấn đến chính sách” đã nhấn mạnh đến vấn đề “Xây dựng xã hội học tập phải gắn với tinh hoa giáo dục”.
Vậy làm thế nào để xây dựng được một xã hội học tập hiệu quả nhất?
Nếu trước kia, Achimedes nói: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nâng bổng cả thế giới”, thì Tâm Việt đưa ra triết lý sống thời hiện đại: 
“Cho tôi một hệ thống, tôi thống lĩnh thế giới”.
Muốn thống lĩnh được thế giới thì cách nhân văn nhất là giúp mỗi người tạo dựng được nhân hiệu chân như cho chỉnh bản thân mình và hỗ trợ những người khác cùng tiến bộ.
Người Việt Nam có câu: “Buôn tài không bằng dài vốn”, nguồn vốn có vai trò quyết định trong mọi công việc, thành bại trong sự nghiệp của con người. “Đã sinh ra trong trời đất, phải để danh gì với núi sông” (Nguyễn Công Trứ), đã mang tiếng sinh ra trên đời, bạn cần tìm ra được nguồn vốn của mình là gì, ở đâu, làm sao phát huy được sức mạnh của nguồn vốn đó để khẳng định bản thân, mang lại giá trị cho nhân loại.
Nhưng “Làm như cũ mà mong kết quả mới là điên” (Einstein).
 Nếu bạn không dừng lại, kiểm toán chính mình, tìm ra nguồn vốn của mình mà cứ làm theo phương thức cũ, lối mòn cũ thì bạn sẽ chỉ dậm chân tại chỗ, thậm chí là thụt lùi đi so với mặt bằng xã hội.
Bạn xác định rất rõ ràng, bạn chấp nhận tổn thương để đổi mới hay là nằm im, được an toàn và chết từ từ? Bạn muốn người đời nhớ đến bạn như một anh hùng, một người đóng góp sức mình vào quá trình khai phá sức mạnh của đất nước hay như một kẻ “vô danh tiểu tốt”, thậm chí làm làm ảnh hưởng tiêu cực đến xã hội, điều đó tùy thuộc vào bạn và chỉ bạn mà thôi.
Nền giáo dục ngày nay đã có bước dịch chuyển rất lớn từ A – Academic school (lập luận, học thuật) đến B – Business school (kinh doanh), lên C – Creative school (sáng tạo) và lên mức cao nhất là D – Design school (thiết kế). Mọi công trình nổi tiếng, tồn tại lâu dài, mang lại giá trị vĩnh cửu đều mang một đặc điểm chung là có thiết kế hoàn hảo nhất. 
Vậy, thiết kế gồm những gì?
Nói đến thiết kế chúng ta thường nghĩ đến thiết kế đồ vật (máy bay, xe lửa, ô tô, nhà cao tầng, ...) mà ít ai nhận ra rằng để có thiết kế về đồ vật, trước tiên phải có thiết kế về con người (nhân hiệu). Nhưng con người mới chỉ là cá nhân, cần phải thiết kế cả một xã hội (tạo dựng hệ thống).
Quay trở lại với câu nói của người Việt Nam xưa: “Buôn tài không bằng dài vốn”.
Theo bạn, “vốn” gồm những gì?

Vốn có hai mảng chính: Nguồn
vốn hữu hình (tiền và tài nguyên) và nguồn vốn vô hình (con người và xã hội). Nếu trước kia con người đầu tư vào nguồn vốn hữu hình là 80%, nguồn vốn vô hình chỉ có 20% thì ngay nay rất nhiều nước đã biết đầu tư ngược lại, tập trung vào nguồn vốn vô hình 80%, nguồn vốn hữu hình giảm xuống còn 20%. Vì sao lại như vậy? Đó là vì con người nhận ra nguồn vốn hữu hình là hữu hạn (tiền tài, khoáng sản, tài nguyên, động vật quý hiếm... rồi cũng dần cạn kiệt đi), còn nguồn vốn vô hình thì vô hạn, không bao giờ mất đi được. Một công ty mà người đứng đầu là giám đốc ra đi, nhưng nếu có công nghệ, quy trình bền vững thì tri thức vẫn ở lại, “tài sản – tài năng”, tiền của có thể hết nhưng tài năng của con người thì không bao giờ mất: “Tài năng là cái còn thiếu khi ta có tất cả, là cái còn lại khi tất cả mất hết”
Tóm lại, nếu bất kì một công ty, tổ chức nào biết đầu tư vào quản trị nguồn vốn con người (Human Capital Management) và quản trị vốn xã hội (Social Capital Management) thì tổ chức đó nhất định tồn tại bền vững, để lại được dấu ấn, nhân hiệu, thương hiệu cho đời.
Mô hình vốn xã hội gồm đổi mới hệ thống dạy và học. Mô hình vốn con người gồm tự lãnh đạo, lập nghiệp, hạnh phúc. Vấn đề là chúng ta có biết ứng dụng, thực hiện song song hai nguồn vốn này để tự phát triển bản thân và xã hội hay không. Khi kết hợp được cả hai mô hình lại với nhau tạo thành quẻ “Đổi mới xã hội dạy và học, tạo dựng nhân hiệu Việt”.
Dân gian có câu: “Cho bạc cho vàng không bằng chỉ đàng làm ăn”. Nếu coi bài viết này là một cuộc thám hiểm đi tìm vùng đất mới để khai hoang, lập nghiệp thì chúng ta hãy cùng nhau khám phá để thấu hiểu sâu hơn về hai nguồn vốn vô hình đó.
Trước tiên là vốn xã hội. Muốn có vốn xã hội thì con người bắt buộc phải liên tục đổi mới. “Ăn một mình đau tức, làm một mình cực thân”, muốn đổi mới thì không thể chỉ đổi mới một cá nhân, một tổ chức mà phải đổi mới trên phương diện toàn thể, toàn diện cả dân tộc, cả thế giới. Trong quá trình đó, rất cần có sự kiên định của mỗi cá nhân, của cả toàn thể bởi người Việt Nam kiên trì nhưng không kiên định, và thiếu sự quyết liệt thực hiện đến cùng công việc mình đang làm. 
Khi xác định được khuynh hướng đổi mới là toàn thể, kiên định, quyết liệt rồi thì cần có công cụ để chuyền tải, biến khuynh hướng đó thành hiện thực. Đó chính là xây dựng hệ thống. Người đứng đầu hệ thống là những người thầy, “học thầy không tày học bạn”, và có những người học trò, “không trò đố mày làm thầy” cùng những người bạn “học thầy không tày học bạn”
Tại sao lại cần xây dựng một hệ thống như vậy?
Bởi lẽ cánh mạng là sự nghiệp của quần chúng, cần sự hợp nhất của tất cả các dân tộc trong nước, trên thế giới lại với nhau. “Không có con người cô độc, chỉ có con người xã hội”. Trong ca dao, tục ngữ Việt Nam xưa đã có rất nhiều câu nói dẫn chứng cho vấn đề này:
- “Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”.
- “Thuận vợ thuận chồng tát bể đông cũng cạn”.
- “Buôn có bạn, bán có phường”.
- “Làm ăn có xóm có chòm mới vui”.
- “Nước nổi, bèo nổi”.
- “Nước lên, thuyền lên”.
- “Dễ ngàn lần không dân cũng chịu
Khó vạn lần dân liệu cũng xong”.
- “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”
Hay như trong bài hát: “Năm anh em trên một chiếc xe tăng, đã đi lên xe ấy là cùng một hướng”. Các chiến sĩ luôn “đồng thanh, đồng chí, đồng khí, đồng lòng”, hướng tới mục tiêu chung là giải phóng dân tộc.

Kim cương và than bùn cùng được cấu tạo từ Cacbon nhưng có cấu trúc khác nhau. Cấu trúc của than có dạng lớp, không có sự gắn kết. Cấu trúc của kim cương có hình lục giác, có sự liên kết chặt chẽ với nhau. Nếu không nhờ có tính hệ thống, liên kết trong cấu trúc thì viên kim cương quý báu cũng sẽ chỉ có giá trị rẻ tiền như than bùn mà thôi.

Hệ thống được tạo nên như thế nào?
Trong xã hội dạy và học, người thầy đóng vai trò dạy, truyền đạt tri thức cho chúng ta, trò thì học và bạn thì chia sẻ, kết nối. Mỗi con người luôn đóng rất nhiều vai trò, nếu bạn giỏi trong một lĩnh vực nào đó, bạn là thầy của người khác. Nhưng bạn kém hơn người khác một lĩnh vực nào đó, thì họ lại là thầy của bạn. một người đều “kiêm” luôn 3 vị trí, vừa học, vừa dạy, vừa chia sẻ. Xét theo tháp hiệu quả học tập, cách dùng ngay và truyền đạt lại cho người khác chiếm 90 % trong hiệu quả học tập.
 Luôn luôn học hỏi, trao đổi tri thức với người khác, kế thừa tri thức, kinh nghiệm của người đi trước sẽ tạo ra những giá trị tuyệt vời cho xã hội, “con hơn cha là nhà có phúc”, “tre già măng mọc”, ...
Hai lá mobius: Hệ thống (thầy, trò, bạn), học và dạy (dạy, học, chia sẻ) kết hợp với nhau trên cấu trúc của ngôi sao dabit và thuyết âm dương tạo nên quẻ xã hội dạy và học. Cần coi mỗi gia đình là một trung tâm dạy và học, gia đình là một tiểu hệ thống cơ bản, thu nhỏ của một thể chế xã hội rộng lớn. 
Ba mô hình: Đổi mới, hệ thống, dạy và học kết hợp với nhau tạo nên một tam giác lớn “Đổi mới hệ thống dạy và học” và đó chính là nguồn vốn về xã hội.
Nguồn vốn vô hình thứ hai là vốn về con người: Tự lãnh đạo, lập nghiệp, hạnh phúc. 
Vì sao phải tự lãnh đạo?
Tự lãnh đạo chính là cái gốc của lãnh đạo. Trong cuốn sách “Nhà lãnh đạo không chức danh”, Robin Sharma đã có những cách nhìn rất sâu sắc về tự lãnh đạo. 
Lãnh đạo = Tạo gương
Muốn tự lãnh đạo được thì cần phải có định vị (xác định được vị trí mình đang đứng, điểm đến của mình và quan trọng là hình ảnh của mình trong đầu người khác như thế nào; định vị - định mệnh), lập trình (trăm hay không bằng tay quen, Năng suất – Lập trình), kích hoạt (vạn sự khởi đầu nan, đầu xuôi đuôi lọt, ...)
Khi tự lãnh đạo được bản thân rồi thì bạn cần phải lập nghiệp. Muốn lập nghiệp được đúng đường, tránh mất quá nhiều thời gian, công sức thì bạn cần phải có mục tiêu cuộc đời rõ ràng, cụ thể. Bởi “không cụ thể là cụ không thể”.
 Mục tiêu được dựa trên smarter. 

Trong đó có hai yếu tố quan trọng nhất là “e”-exciting: sung sướng khi thực hiện công việc đó và “r” rewading-review: khen thưởng và nhìn nhận, xem xét đánh giá, rút ra những bài học cho mình. 
Để thực hiện được mục tiêu thì bắt buộc cần phải có năng lực (kiến thức, kỹ năng, thái độ). 


 Và có khát vọng (hoài bão, ước mơ) để không làm lung tung, chỉ trọng tâm vào một con đường đã xác định sẵn. 
                                   
Thực trạng giáo dục hiện nay, có một số lượng lớn sinh viên ra trường thất nghiệp và làm trái ngành. Vậy nên, cách giảm thất nghiệp hiệu quả nhất là tạo dựng văn hóa khởi nghiệp. Muốn dân giàu nước mạnh thì trong đầu mỗi cá nhân cần nung nấu một khát vọng khởi nghiệp, tự đi lên bằng chính đôi chân của mình, tư tưởng làm ông chủ, không phải là người làm thuê.
Bạn biết tự lãnh đạo, bạn lập nghiệp giỏi, nhưng sẽ là thiếu hụt vô cùng lớn nếu bạn không có hạnh phúc. Phụng sự vô tư là hết lòng vì người khác, nghĩ cho người khác, không mảy may nghĩ đến lợi ích cá nhân. Người hạnh phúc nhất là người phụng sự vô tư, biểu tượng của phụng sự vô tư là hình ảnh người mẹ, chăm chút cho con, cả đời lo lắng cho con mà không mong được báo đáp. Phụng sự vô tư nhất là khi bạn làm đúng với thiên sứ của mình. Thiên sứ là sứ mệnh, thiên mệnh,lẽ sống (không làm đúng công việc đó coi như bạn sống chưa thực sự có ý nghĩa trên đời). Thiên sứ cần nhiều thời gian, cần thiền định, tự vấn rất nhiều lần, thử sức với nhiều công việc, ... mới tìm ra được, thậm chí có người về già cũng không tìm ra sứ mệnh của mình. Chính vì thế, khi chưa tìm được sứ mệnh của mình, bạn hãy làm cho thật tốt công việc hiện tại, và làm đúng với thiên phú của bản thân. Thiên phú là những khả năng đặc biệt của từng người. Mỗi con người sinh ra đều có trong mình những loại hình thông minh khác nhau.
                                   
 Bạn cần hỏi người thân, tự vấn, làm sinh trắc, ... đề tìm ra và phát huy năng khiếu của mình càng sớm càng tốt. Bởi thiên phú là cái quý giá mà trời trao tặng cho bạn, nhưng nếu bạn không nâng niu nó, không rèn luyện thì sớm muộn thiên phú đó cũng sẽ bị thui chột đi. Hạnh phúc nhất còn là khi bạn làm đúng với cái chân như đích thực của mình, sống là mình nhất. Có làm đúng cái chân như thì bạn mới thực sự trở về chân, thiện, mĩ được.

Hai lá mobius Lập nghiệp và hạnh phúc kết hợp với nhau trên ngôi sao david tạo nên quẻ nhân hiệu. 
                                   
Tại sao chúng ta lại cần nhân hiệu?

Nhân hiệu là thương hiệu cá nhân, là cái làm người ta nhớ đến mỗi khi nói về bạn. Ông cha ta từng có câu: “Hổ chết để da, người chết để danh”. Hay như Nguyễn Công Trứ từng có câu: “Đã sinh ra trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”.
Cả thế giới có hơn 7 tỷ người, bạn muốn có tiếng thơm để đời, muốn được nhiều người biết đến mình như Hồ Chí Minh, Bill Gates, Steve Job, ... thì bắt buộc cần phải có nhân hiệu.
Khi ba mô hình Tự lãnh đạo, Lập nghiệp, Hạnh phúc kết hợp với nhau trên 3 cạnh của tam giác tạo nên mô hình “Tự lãnh đạo, tạo dựng nhân hiệu Việt”, đó chính là vốn con người.

Ngoài ra, vốn con người còn được tạo nên bởi các yếu tố từ: Thành tích, khát vọng, tài năng, các quan hệ xã hội, gen.

Khi ba mô hình Đổi mới, Hệ thống, Dạy & học kết hợp với nhau trên 3 cạnh của tam giác tạo nên mô hình "Xã hội dạy và học", đó chính là vốn xã hội.
                                   
Khi cả vốn con người (tự lãnh đạo, lập nghiệp, hạnh phúc) và vốn xã hội (đổi mới, hệ thống, dạy và học) kết hợp với nhau tạo nên mô hình xã hội dạy và học, tạo dựng nhân hiệu Việt. Việt ở đây là ưu việt, vượt trội.
Ảnh của Trang PT.
P/s: Cả nhà cho ý kiến nhé!
Tạ Ơn Trời Đất Thánh Thần!
HA HA HA ...
Nguồn Tâm Việt

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Đăng ký mua bộ sách thực hành kỹ năng sống tại Quảng Ninh ngay hôm nay vì số lượng có hạn!

THÔNG BÁO bộ sách THỰC HÀNH KỸ NĂNG SỐNG cho học sinh từ lớp 1 đến lớp 5 đã chỉnh sửa lại cho phù hợp với phương pháp dạy và học hiện đại, bộ sách cũng đã được nhà in Giáo Dục tái bản xong.


 Mời các chị, các mẹ và quý thầy cô giáo ở tỉnh Quảng Ninh  liên hệ 
Với Hoàn qua số: 0974.439.174 (https://www.facebook.com/hoantamvietquangninh)
 Cô Trang: 0919.631.405 ( Tâm Việt Hạ Long )
hoặc comment hay inbox để đặt mua ngay hôm nay vì số lượng sách tại Quảng Ninh có hạn.

Đây là tài liệu rất thiết thực cho phụ huynh và các em học sinh. Và là tài liệu tham khảo để chuẩn bị cho con em học sinh nhà mình chuẩn bị học khóa Kỹ năng sống do Tâm Việt Quảng Ninh CS2 tổ chức tại Cung thiếu nhi tỉnh Quảng Ninh, Cung Lao Động Việt Nhật, và Cung thiếu nhi Cẩm Phả trong kỳ hè năm 2015 này.  
thông tin chi tiết khóa học Kỹ năng sống tại Quảng Ninh xem thêm:

Khóa Học " Chuẩn Bị Tâm Thế Cho Trẻ Vào Lớp 1 ":
http://www.tamvietquangninhcs2.com/2015/05/khoa-hoc-chuan-bi-tam-cho-tre-vao-lop-1.html?m=1

Khóa Học Kỹ Năng Sống Tại Quảng Ninh:
http://www.tamvietquangninhcs2.com/2015/05/khoa-hoc-ky-nang-song-tai-quang-ninh.html?m=1

“ HỘI TRẠI KỸ NĂNG SỐNG”
KHÓA HỌC KỸ NĂNG SỐNG TRONG MÔI TRƯỜNG PHẬT GIÁO:

http://www.tamvietquangninhcs2.com/2015/05/lich-trinh-10-ngay-hoi-trai-ky-nang-song.html?m=1

Khóa Học Ảo Thuật Hè 2015:
http://www.tamvietquangninhcs2.com/2015/05/khoa-hoc-ao-thuat-he-2015.html?m=1


Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Xã hội dạy và học tạo dựng nhân hiệu Việt


Xem video:
 

Tóm lược:


PHẦN 1: NHÂN HIỆU VIỆT

Siêu hiệu quả:  Quốc hiệu + Thương hiệu + Nhân hiệu
Quốc Hiệu:
Việt Nam có Hồ Chí Minh
Sing: có Lý Quang Diệu, …
Thương hiệu:
Trung Nguyên: Đặng Lê Nguyên Vũ
FPT: Trương Gia Bình

Tự  lãnh đạo= Định vị + lập trình+ kích hoạt
Tự lãnh đạo: chiến lược
Vấn đề không phải  ta ở đâu, mà là  ta về đâu.

Định vị:để xác định phương hướng. ta là ai? Đi về đâu?
Định vị là định mệnh, sai một ly đi một dặm
Lập trình : để có năng suất cao
Trăm hay không bằng tay quen. Biết thừa làm thạo.
Kích hoạt :  để liên tục hưng phấn, sung sướng
Vạn sự khởi đầu nan, đầu xuôi đuôi lọt.
Không có cơ hội thứ hai để gây ấn tượng ban đầu.
Chức năng của lãnh đạo  là kích hoạt được người khác, khích lệ được người khác.
Mục đích cuối cùng của lãnh đạo là gì ? để THÀNH ĐẠT – HẠNH PHÚC
- Thành đạt = Mục tiêu + Năng lực + Khát vọng
+ Năng lực = kiến thức +  kỹ năng (chăm hay không bằng tay quen) +  thái độ
+ Khát vọng : Phải có khát vọng lớn, « vươn tới mặt trời, tối thiểu rơi vào vì tinh tú »
Bác Hồ : ‘người cày có ruộng’.
- Hạnh phúc = Phụng sự + Thiên phú + Sứ mệnh
Phụng  sự vô tư, cố đúng cái số, rèn đúng cái gen.





PHẦN 2 : XÂY DỰNG XÃ HỘI DẠY VÀ HỌC
Hệ thống = Thầy + Trò + Bạn

Sống 360o =  Thầy trên, trò dưới, bạn xung quanh.
vừa làm thầy được, vừa làm trò được và vừa làm bạn được.
Một người phải làm ba vai trò :
+ Vừa là thầy, vừa là bạn và vừa là chia sẻ.
+ Vừa dạy, vừa học và vừa nhân truyền.
Nhân truyền =  Dạy + Học + Chia sẻ
Đẳng cấp = Kiên định + Trọng tâm + Quyế liệt


Tóm lại:
Nguồn Tâm Việt

Sống=f(định vị, lập trình, kích hoạt)





Thực sự bạn muốn gì sau 3 năm nữa?
Hiện trạng của bạn bầy giờ?
Điều gì Cản Trở bạn?
Giải pháp của bạn là gi?
Câu hỏi này tưởng chừng rất dễ trả lời nhưng cũng thực sự khó để trả lời một cách chính xác và cụ thể.
Tại sao lại vậy?
Câu hỏi này dùng để hỏi khi nào?
...
Trong cuộc sống thì theo các bạn điều gì là khó nhất?
Với quan điểm của tôi thì điều khó nhất đó là định vị " sai một ly đi một dặm".
Theo các bạn thì định vị là gi?
Định vị có rất nhiều dạng như: Định vị một điểm trên một hệ tọa độ, GPS, Định vị thị trường trong Marketing. Nhưng khó nhất là định vị chính bản thân chúng ta trong đầu mình, mình nghĩ mình là ai, mình làm được gì, thực sự mình muốn gì trong 3 năm nữa, và hiện trạng của mình bây giờ. Bạn tin bạn làm được những điều bạn muốn không?
Khó hơn nữa là bạn định vị mình trong đầu người khác, ( nhân hiêu) bố mẹ, người thân, bàn bè, đồng nghiệp, sếp bạn nghĩ gì về bạn. Khi bạn định vị được hình ảnh mình trong đầu mình và trong đầu người khác là bạn đã thành công một nửa.
Nhưng bạn định vì rồi mà bạn không hành động không thực hiện nó thì có được không? Chắc chắn là không!
Vậy bạn phải thực hiện nó, phải lâp trình nó, làm đi làm lại để tạo thành thói quen(phản xạ có điều kiện) "trăm hay không bằng tay quen" hay còn gọi là quá trình tiềm thức hóa để tạo ra các mặc định hóa thì lúc đó bạn không phải suy nghĩ hay định vị nữa, giống như việc bạn tập đi xe đạp vậy. Lúc đầu bạn cần định vị là lên xe thế nào, đạp thế nào, phanh thế nào nhưng sau một thời gian thì bạn có cần phải nghĩ nữa không. Không đúng không.
Theo các bạn thì những động cơ như: tàu vũ trụ, tên lửa, máy bay, ô tô, có gì giống và khác nhau?
Chúng đều giống nhau, nếu chúng không được kích hoạt.
Chỉ khi kích hoạt thì chúng mới thực sự có tác dụng của nó, và chúng ta cũng vậy. Nếu chúng ta không kích hoạt thì chúng ta sẽ bị suy nghĩ điều khiển, nó chạy lung tung hết chuyện này sang chuyện khác. Do vậy, Chúng ta cần phải kích hoạt tâm thế trước khi làm việc để tập trung tốt nhất cho công việc của mình.
Tóm lại, Sống = Định vị - Lập trình - Kích hoạt.








Nguồn Tâm Việt




Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

Tốt nhất là chính mình

"Người thầy giỏi nhất là chính mình,
Bác sĩ tốt nhất là chính mình".
Cuộc đời là một chuỗi kinh nghiệm cùng thách thức liên tục mà mình phải trải qua và đối mặt.
Tôi vẫn có suy nghĩ rằng mình cần một người khác - Một người Thầy để học và thực tế cho thấy có rất nhiều người Thầy đã đem lại nhiều giá trị tuyệt vời trong việc giáo dục và hướng dẫn người khác.
Cuộc đời luôn đem đến cho bạn rất nhiều kinh nghiệm và thách thức để mình học nhưng bạn có quyết định học từ những điều đó hay không?… Tất cả là do thái độ của mình. Tất cả những gì xảy ra với mình từ quá khứ cho đến hiện tại và cả trong tương lai đều bao hàm cả hai khía cạnh "tốt" và "xấu"; nhưng đặc biệt hơn hết chính những điều "xấu" lại là những cơ hội lớn nhất để học.
Khi mình đối mặt với sự thất bại hay chán chường, mình sẽ có hai sự "lựa chọn”. Lựa chọn thứ nhất đó là mình có thể buồn chán, cáu giận, phẫn nộ hay thất vọng với sự thất bại đó hoặc mình chọn cách thứ hai là bạn sẽ học, rút kinh niệm từ sự thất bại đó.
Cách phản ứng của bạn hoàn toàn phụ thuộc vào mình. Nếu mình giận dữ , chán nản … thì mìnhsẽ được gì? Sự phẫn nộ hay thất vọng sẽ vun đắp thêm "Giá trị" gì cho cuộc đời mình ?...
Nhưng khi mình chọn cách thứ hai là học từ mỗi một kinh nghiệm, học từ những thất bại, mình sẽ tập trung và kiên định trong việc phát triển bản thân mình và làm phong phú thêm những cảm xúc và suy nghĩ tích cực bởi “Thất bại là mẹ thành công, đổ vỡ là bố thành công”
Mỗi ngày là môt cuộc đời và mỗi ngày mình lại rút ra những bài học mới. Khi người học trò sẵn sàng thì người thầy sẽ xuất hiện. Học hay không là tùy thuộc vào chính bản thân của mình. Vì thế số phận của mỗi người khác nhau là vì điều này.
"Cuộc đời mình tùy thuộc vào chính mình,.
Người Thầy tốt nhất của mình là chính mình
Bác sĩ tốt nhất là chính mình!".

Tôi cam kết với chính bản thân mình là không bao giờ ngừng học hỏi, có thế tôi mới tận hưởng được một cuộc sống hữu ích với nhiều bài học sâu sắc. để sống với hoài bão và khát vọng của chính mình.
Video bài hát "khát vọng":
                          
Video bài hát "khát vọng thượng lưu":


Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Quản lý cảm xúc bằng phương pháp thay đổi nhận thức Kỹ năng sống





Các điểm chính trong phần 1:
- Cảm xúc có từ đâu và điều gì tạo ra cảm xúc?
- Biện pháp quản lý cảm xúc bằng phương pháp thay đổi nhận thức
+ Biện pháp 1: Dừng suy nghĩ 
+ Biện pháp 2: Tư duy tích cực - Lạc quan về vấn đề cần suy nghĩ



Các điểm chính trong phần 2:
- Biện pháp quản lý cảm xúc bằng phương pháp thay đổi nhận thức
+ Biện pháp 3: nghĩ về điểm tựa
+ Biện pháp 4: Không thay đổi thực tế, thay đổi thái độ để chấp nhận nó vui vẻ